Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, tháng 5 30, 2010

chau so nhat la khong duoc di hoc

Thứ Ba, 20/04/2010 - 06:49
Hai chị em sinh viên nghèo học giỏi
(Dân trí) - Để có tiền lo cho đứa em trai học đại học, người chị gái phải bỏ quê lặn lội lên thành phố tìm việc làm. Không chỉ thế, với nghị lực phi thường, người chị gái này đã đăng ký học thêm rồi thi đỗ vào một trường cao đẳng.
Sau nhiều lần điện thoại hẹn gặp, một tối tháng 4, chúng tôi tìm đến khu nhà trọ mà 2 chị em Lê Thúy Duy (23 tuổi) và Lê Minh Thường (22 tuổi) đang trọ học ở số 401/5, khu vực 6, phường An Khánh, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ.

Bỏ quê lên phố kiếm tiền nuôi em ăn học

Căn phòng trọ chừng hơn chục m2 nhưng chứa đủ thứ đồ đạc từ nồi niêu xoong chảo đến quần áo, sách vở và thêm 2 chiếc xe đạp cũ kỹ khiến phòng đã hẹp lại càng chật chội hơn. Căn phòng này 2 chị em Duy đã ở gần 4 năm nay. Em Thường cho biết: “Lúc mới ở chỉ chừng 200.000 đồng/tháng, đến giờ đã lên hơn 600.000 đồng/tháng, con số này cũng là một gánh nặng cho 2 chị em em”.


Hai chị em Thúy Duy và Minh Thường trong căn phòng trọ.
Duy và Thường sinh ra trong gia đình rất nghèo ở huyện Trần Văn Thời, Cà Mau. Nhà có 5 chị em gái, 2 chị gái đầu đã lấy chồng ở xa, Duy là con thứ 3, Thường thứ 4, còn một em gái út đang học lớp 11. Thường nhớ lại: “Trước đây nhà em cũng có đất đai canh tác nhưng rồi khoảng năm 2005 cha bị bệnh, nhà em phải bán đất lo chữa trị cho cha nhưng cũng không có kết quả gì. Cha bị tâm thần từ đó, mọi sinh hoạt cá nhân đều do một tay mẹ em chăm sóc và kinh tế gia đình đặt luôn lên đôi vai của mẹ”.

Sau khi bán hết đất đai, cả nhà phải ở đậu trên đất mượn của một người chú. Ngoài nền nhà thì chú cũng cho mượn đất để canh tác nhưng cũng chỉ làm được mấy liếp rau cải bán mua gạo đắp đổi qua ngày. Thường bộc bạch: “Số tiền bán rau cũng chỉ đủ để mẹ lo cho cha và đứa em gái đang học lớp 11”.

Khi cha bị bệnh cũng là lúc Duy vừa học xong lớp 11, em quyết định nghỉ học ở nhà phụ mẹ chăm bệnh cho cha. Sau 1 năm, sức khỏe của cha Duy dần hồi phục thì cũng là năm mà cậu em trai Minh Thường thi đậu vào ngành Bác sĩ Đa khoa, Trường ĐH Y - dược Cần Thơ.

Do nhà quá khó khăn không có khả năng lo việc học hành nên Duy quyết định bỏ quê nhà lặn lội lên TP Cần Thơ xin việc làm kiếm tiền nuôi Thường ăn học. Sau nhiều lần tìm kiếm chỗ này đến chỗ khác, Duy xin vào Công ty May Tây Đô với lương tháng thời điểm đó chừng hơn 500.000 đồng (năm 2006). Với số tiền ít ỏi này, Duy hết sức tiết kiệm trong mọi chi tiêu, tất cả đều dành lo cho em trai. Còn em Minh Thường cũng hiểu được công sức của chị nên cố gắng học và dè xẻn từng đồng trong chi tiêu.

Vừa làm vừa học lo tương lai

Làm được 1 năm và sau bao trăn trở, Duy quyết định đăng ký học bổ túc lớp 12 ở Trung tâm Giáo dục thường xuyên Cần Thơ để hoàn thành cấp học phổ thông. Duy đi làm ban ngày, đi học ban đêm như thế suốt 1 năm trời và cuối cùng Duy cũng học xong lớp 12. Duy bày tỏ: “Hồi học xong lớp 11 rồi nghỉ em buồn lắm nhưng vì hoàn cảnh nên em đành chịu. Bởi thế khi có điều kiện em quyết định học cho đến nơi đến chốn để có thể lo cho tương lai của mấy đứa em sau này”.

Năm 2009, Duy thi đậu vào Trường cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Cần Thơ ngành Nông học năm 2009. Từ lúc đó, chi phí cho việc học của 2 chị em tăng lên. Thường đóng học phí một năm gần 2,5 triệu đồng, còn Duy thì cũng gần 1,5 triệu đồng. Rất may, thời điểm này sinh viên được vay tiền Ngân hàng Chính sách xã hội (mỗi học kỳ 4 triệu đồng) nên cả 2 chị em đều làm hồ sơ vay để có tiền đóng học phí.

Chị em Duy bày tỏ: “Mọi chi phí của tụi em đều phụ thuộc vào tiền vay này. Ngoài tiền đóng học phí, còn lại tụi em phải tiết kiệm mới đủ để mua sách vở, giáo trình rồi tiền nhà trọ, ăn uống nữa. Nhiều khi phải ăn mì tôm thay cơm để tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy. Hiện 2 chị em thiếu ngân hàng gần 30 triệu đồng. Học xong xin được việc làm cũng là một trở ngại nên thấy con số hàng chục triệu đó mà tụi em thấy sợ quá”.

Qua hơn 1,5 năm học, Duy đều đạt kết quả sinh viên giỏi nên mỗi tháng cũng được lãnh thêm tiền học bổng của trường. Dù số tiền không nhiều nhưng cũng góp thêm vào việc chi tiêu cho cả 2 chị em. Riêng Thường thì hơn 4 năm qua cũng có kết quả học tập loại khá.

Và ước mơ có thành hiện thực?

Kể về bố mẹ, Duy chia sẻ: “Ở nhà mẹ em cực lắm, phải vừa lo cho cha, vừa lo kiếm miếng cơm ăn hàng ngày cho 3 miệng ăn, rồi tiền học cho đứa em gái út. Thương mẹ nên tụi em đều cố gắng học cho thật tốt, mong sau này ra trường có việc làm kiếm tiền để đỡ đần cho mẹ”.

Nói về ước mơ sau này, em Thường cho biết: “Còn hơn 1 năm nữa em mới ra trường. Mong là sau khi học xong em xin được việc ở gần quê nhà để có thể vừa làm, vừa ở nhà giúp đỡ gia đình”. Còn Duy ước ao: “Nếu có điều kiện thì học xong, em muốn được học liên thông lên dại học. Còn không thì xin việc làm để ngoài lo cho bản thân còn phụ em lo cho gia đình nữa”.

Gia đình không giúp được gì cho 2 chị em, mọi việc ăn học đều do 2 chị em tự gánh lấy. Nhưng thời gian sắp tới, chương trình học sẽ nhiều hơn, chi phí sẽ cao hơn rồi tiền nợ ngân hàng sẽ lại tăng cao… Những khó khăn này có thể sẽ làm trở ngại con đường học tập của 2 chị em. Biết đâu, Duy lại phải một lần nữa dở dang học hành.

Nghị lực của 2 chị em Thúy Duy, Minh Thường quả thật khiến chúng tôi cảm động và khâm phục. Nhưng không biết rồi ước mơ của 2 chị em có thành hiện thực khi trước mắt họ có nhiều khó khăn như thế?

2 chi em ngheo hoc gioi

Thứ Ba, 20/04/2010 - 06:49
Hai chị em sinh viên nghèo học giỏi
(Dân trí) - Để có tiền lo cho đứa em trai học đại học, người chị gái phải bỏ quê lặn lội lên thành phố tìm việc làm. Không chỉ thế, với nghị lực phi thường, người chị gái này đã đăng ký học thêm rồi thi đỗ vào một trường cao đẳng.
Sau nhiều lần điện thoại hẹn gặp, một tối tháng 4, chúng tôi tìm đến khu nhà trọ mà 2 chị em Lê Thúy Duy (23 tuổi) và Lê Minh Thường (22 tuổi) đang trọ học ở số 401/5, khu vực 6, phường An Khánh, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ.

Bỏ quê lên phố kiếm tiền nuôi em ăn học

Căn phòng trọ chừng hơn chục m2 nhưng chứa đủ thứ đồ đạc từ nồi niêu xoong chảo đến quần áo, sách vở và thêm 2 chiếc xe đạp cũ kỹ khiến phòng đã hẹp lại càng chật chội hơn. Căn phòng này 2 chị em Duy đã ở gần 4 năm nay. Em Thường cho biết: “Lúc mới ở chỉ chừng 200.000 đồng/tháng, đến giờ đã lên hơn 600.000 đồng/tháng, con số này cũng là một gánh nặng cho 2 chị em em”.


Hai chị em Thúy Duy và Minh Thường trong căn phòng trọ.
Duy và Thường sinh ra trong gia đình rất nghèo ở huyện Trần Văn Thời, Cà Mau. Nhà có 5 chị em gái, 2 chị gái đầu đã lấy chồng ở xa, Duy là con thứ 3, Thường thứ 4, còn một em gái út đang học lớp 11. Thường nhớ lại: “Trước đây nhà em cũng có đất đai canh tác nhưng rồi khoảng năm 2005 cha bị bệnh, nhà em phải bán đất lo chữa trị cho cha nhưng cũng không có kết quả gì. Cha bị tâm thần từ đó, mọi sinh hoạt cá nhân đều do một tay mẹ em chăm sóc và kinh tế gia đình đặt luôn lên đôi vai của mẹ”.

Sau khi bán hết đất đai, cả nhà phải ở đậu trên đất mượn của một người chú. Ngoài nền nhà thì chú cũng cho mượn đất để canh tác nhưng cũng chỉ làm được mấy liếp rau cải bán mua gạo đắp đổi qua ngày. Thường bộc bạch: “Số tiền bán rau cũng chỉ đủ để mẹ lo cho cha và đứa em gái đang học lớp 11”.

Khi cha bị bệnh cũng là lúc Duy vừa học xong lớp 11, em quyết định nghỉ học ở nhà phụ mẹ chăm bệnh cho cha. Sau 1 năm, sức khỏe của cha Duy dần hồi phục thì cũng là năm mà cậu em trai Minh Thường thi đậu vào ngành Bác sĩ Đa khoa, Trường ĐH Y - dược Cần Thơ.

Do nhà quá khó khăn không có khả năng lo việc học hành nên Duy quyết định bỏ quê nhà lặn lội lên TP Cần Thơ xin việc làm kiếm tiền nuôi Thường ăn học. Sau nhiều lần tìm kiếm chỗ này đến chỗ khác, Duy xin vào Công ty May Tây Đô với lương tháng thời điểm đó chừng hơn 500.000 đồng (năm 2006). Với số tiền ít ỏi này, Duy hết sức tiết kiệm trong mọi chi tiêu, tất cả đều dành lo cho em trai. Còn em Minh Thường cũng hiểu được công sức của chị nên cố gắng học và dè xẻn từng đồng trong chi tiêu.

Vừa làm vừa học lo tương lai

Làm được 1 năm và sau bao trăn trở, Duy quyết định đăng ký học bổ túc lớp 12 ở Trung tâm Giáo dục thường xuyên Cần Thơ để hoàn thành cấp học phổ thông. Duy đi làm ban ngày, đi học ban đêm như thế suốt 1 năm trời và cuối cùng Duy cũng học xong lớp 12. Duy bày tỏ: “Hồi học xong lớp 11 rồi nghỉ em buồn lắm nhưng vì hoàn cảnh nên em đành chịu. Bởi thế khi có điều kiện em quyết định học cho đến nơi đến chốn để có thể lo cho tương lai của mấy đứa em sau này”.

Năm 2009, Duy thi đậu vào Trường cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Cần Thơ ngành Nông học năm 2009. Từ lúc đó, chi phí cho việc học của 2 chị em tăng lên. Thường đóng học phí một năm gần 2,5 triệu đồng, còn Duy thì cũng gần 1,5 triệu đồng. Rất may, thời điểm này sinh viên được vay tiền Ngân hàng Chính sách xã hội (mỗi học kỳ 4 triệu đồng) nên cả 2 chị em đều làm hồ sơ vay để có tiền đóng học phí.

Chị em Duy bày tỏ: “Mọi chi phí của tụi em đều phụ thuộc vào tiền vay này. Ngoài tiền đóng học phí, còn lại tụi em phải tiết kiệm mới đủ để mua sách vở, giáo trình rồi tiền nhà trọ, ăn uống nữa. Nhiều khi phải ăn mì tôm thay cơm để tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy. Hiện 2 chị em thiếu ngân hàng gần 30 triệu đồng. Học xong xin được việc làm cũng là một trở ngại nên thấy con số hàng chục triệu đó mà tụi em thấy sợ quá”.

Qua hơn 1,5 năm học, Duy đều đạt kết quả sinh viên giỏi nên mỗi tháng cũng được lãnh thêm tiền học bổng của trường. Dù số tiền không nhiều nhưng cũng góp thêm vào việc chi tiêu cho cả 2 chị em. Riêng Thường thì hơn 4 năm qua cũng có kết quả học tập loại khá.

Và ước mơ có thành hiện thực?

Kể về bố mẹ, Duy chia sẻ: “Ở nhà mẹ em cực lắm, phải vừa lo cho cha, vừa lo kiếm miếng cơm ăn hàng ngày cho 3 miệng ăn, rồi tiền học cho đứa em gái út. Thương mẹ nên tụi em đều cố gắng học cho thật tốt, mong sau này ra trường có việc làm kiếm tiền để đỡ đần cho mẹ”.

Nói về ước mơ sau này, em Thường cho biết: “Còn hơn 1 năm nữa em mới ra trường. Mong là sau khi học xong em xin được việc ở gần quê nhà để có thể vừa làm, vừa ở nhà giúp đỡ gia đình”. Còn Duy ước ao: “Nếu có điều kiện thì học xong, em muốn được học liên thông lên dại học. Còn không thì xin việc làm để ngoài lo cho bản thân còn phụ em lo cho gia đình nữa”.

Gia đình không giúp được gì cho 2 chị em, mọi việc ăn học đều do 2 chị em tự gánh lấy. Nhưng thời gian sắp tới, chương trình học sẽ nhiều hơn, chi phí sẽ cao hơn rồi tiền nợ ngân hàng sẽ lại tăng cao… Những khó khăn này có thể sẽ làm trở ngại con đường học tập của 2 chị em. Biết đâu, Duy lại phải một lần nữa dở dang học hành.

Nghị lực của 2 chị em Thúy Duy, Minh Thường quả thật khiến chúng tôi cảm động và khâm phục. Nhưng không biết rồi ước mơ của 2 chị em có thành hiện thực khi trước mắt họ có nhiều khó khăn như thế?

uoc mo cua thay giao khiem thinh day tin hoc

Uớc mơ của thầy giáo khiếm thị dạy Tin học
(Dân trí) - Người ta thường nói “giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay”. Vậy mà có một chàng trai khiếm thị đã vượt qua số phận để vươn lên, khẳng định mình trong cuộc sống và đem lại ánh sáng tri thức cho những người đồng tật. Đó là anh Nguyễn Trung Thái, sinh năm 1985.
Hiện Nguyễn Trung Thái là Ủy viên Ban chấp hành Hội Người mù quận Thanh Xuân, Hà Nội.

Nỗi đau bất ngờ

Nguyễn Trung Thái là con út trong một gia đình có 3 anh em, Thái cũng có một tuổi thơ bình thường như bao đứa trẻ khác, được vui chơi, được cắp sách đến trường… Nhưng đến năm học lớp 8 (năm 1999), Thái thấy mắt mình mờ dần. Mẹ đã đưa anh đi khám vì chỉ nghĩ là con bị cận thị nhưng kết quả khám nghiệm đã kết luận: Thái bị bong võng mạc cả 2 mắt.

Với ý nghĩ “còn nước còn tát” gia đình hy vọng tìm lại cho Thái một chút ánh sáng. Hành trình đi tìm ánh sáng của Thái kéo dài suốt 7 năm ròng rã (1999 - 2006) với 9 lần lên bàn mổ nhưng rồi kết quả vẫn là con số không.

Lúc này Thái phải đối mặt với sự thật là sẽ không bao giờ nhìn thấy bố mẹ và những người thân yêu của mình nữa. Chút hy vọng cuối cùng đã khép lại. Cuộc sống phía trước của Thái chỉ còn là bóng tối. Từ đó, Thái sinh ra chán nản, tuyệt vọng tưởng chừng cuộc sống thế là hết bởi mọi hoạt động của Thái đều phải nhờ vào bố mẹ và người thân giúp đỡ. Thái mặc cảm với bạn bè, sống khép mình và chỉ biết làm bạn với chiếc đài nhỏ.

Trở thành thầy giáo dạy Tin học

Song với ý nghĩ “Sống đâu phải chỉ cho riêng mình”, Thái quyết định làm lại cuộc đời. Giữa năm 2006, chị gái Thái đã động viên và giới thiệu em trai đến với Hội Người mù quận Thanh Xuân.

Tại đây Thái đã được gặp những người cùng cảnh ngộ với mình, anh không còn mặc cảm nữa vì đã tìm được cho mình những niềm vui mới. Nụ cười đã trở lại trên môi Thái như ngày nào.

Cũng bắt đầu từ đây Thái được làm quen với chữ nổi và tiếp tục theo học lại lớp 7 tại Trung tâm Giáo dục thường xuyên Nguyễn Văn Tố. Hiện tại Thái đã học hết văn hóa lớp 10 và sẽ tiếp tục học lên cao nữa để thực hiện ước mơ được làm sinh viên khoa Giáo dục đặc biệt của Trường ĐH Sư phạm Hà Nội.

Với sự cố gắng nỗ lực không ngừng cùng cách sống hoà đồng, luôn quan tâm đến mọi người Thái đã chiếm được cảm tình của mọi người trong hội. Năm 2007, anh được bầu làm Uỷ viên Ban chấp hành Hội Người mù quận Thanh Xuân. Khi được cử đi học lớp Tin học tại Trung tâm Tin học Tia Sáng, anh nhanh chóng bị hấp dẫn bởi những tiện ích của công nghệ thông tin và đã nắm được một số kiến thức cơ bản về máy tính.

Để nâng cao khả năng vi tính, anh đã tham gia hai lớp tin học tại Trung tâm phục hồi chức năng của Trung ương Hội Người mù Việt Nam. Trong đó có một lớp đào tạo giáo viên nguồn do Trung ương Hội phối hợp cùng Trung tâm tin học Sao Mai TPHCM và Tổ chức ONET mở.

Tháng 8 năm 2008, Thái được mời giảng dạy 1 lớp vi tính cơ bản tại Thành Hội Người mù Hà Nội. Tiếp đó anh tham gia giảng dạy thêm các lớp tin học do Thành hội và các Quận Hội tổ chức.


Nguyễn Trung Thái hiện là thầy giáo dạy Tin học.
Ước mơ lập 1 trang web

Thái luôn nung nấu suy nghĩ phải làm sao để tất cả những người khiếm thị đều có thể sử dụng được máy tính. Với bản tính luôn nhiệt tình và hòa đồng với mọi người, anh cũng thường xuyên đi cài đặt máy và tư vấn qua điện thoại cho các hội viên trong Hội. Sau ngày trực ở Hội, anh thường lên mạng để cập nhật các tiện ích mới và chia sẻ những kiến thức tin học cùng bạn bè. Nhờ có tin học mà Thái đã có thể tìm được những cuốn sách nói mà mình yêu thích.

Từ sở thích của bản thân, Thái đã quyết định thành lập thư viện sách nói cho người mù tại Quận Hội Thanh Xuân. Những ngày đầu anh thường lên mạng tìm kiếm những cuốn sách nói hay những bộ truyện audio rồi chia sẻ cho mọi người. Nhưng do chưa có kinh phí nên Thái chưa thể in ra đĩa CD để gửi cho các hội viên nghe. Anh thường chia sẻ các đường link qua diễn đàn HBAC và SMCC - hai diễn đàn trao đổi qua thư của người khiếm thị.

Với nickname: thai.mu, Thái gửi nhiều bộ audio cho mọi người thưởng thức. Tính đến nay anh đã sưu tầm được hơn 200 bộ audio với nhiều thể loại khác nhau.

Khi được hỏi về mong muốn của mình, Thái tâm sự: “Mình muốn có 1 trang web của riêng mình để chia sẻ những kiến thức về tin học và là nơi những người khiếm thị có thể tìm kiếm dễ dàng những cuốn sách nói audio”.

Trước khi tiễn chúng tôi ra về, anh nói: “Không phải mình muốn lên báo để thành người nổi tiếng mà mình chỉ mong qua các bạn mọi người sẽ hiểu và cảm thông hơn cho những người khiếm thị như bọn mình. Họ chỉ mất đi ánh sáng của đôi mắt chứ không mất đi ánh sáng của tâm hồn và tri thức”.

Hồng Hạ

hoc thi lo lam,chang ngu duoc

Thứ Bẩy, 29/05/2010 - 09:20
“Học thi lo lắm, chẳng ngủ được nhiều đâu”...
(Dân trí) - Lễ bế giảng năm học đã qua nhiều ngày, nhưng Hồ Văn Thắng (người dân tộc Cơ Tu, thường trú tại xã Trà Tân, huyện Bắc Trà My, Quảng Nam) vẫn bám lại trường nội trú dân tộc tỉnh Quảng Nam cùng hàng trăm bạn bè khối lớp 12 ôn thi tốt nghiệp.
Giữa tiết trời nắng hè gay gắt, đã 11 giờ trưa, trong một phòng học tại trường PT Dân tộc nội trú tỉnh Quảng Nam tại TP Hội An, những mái đầu học trò miệt mài cúi nhìn những trang sách, trang vở. Các em đang trong giai đoạn cao điểm tự học ôn thi cho kỳ vượt vũ môn quan trọng nhất suốt hành trình 12 năm đèn sách sắp đến gần.



Dành vài phút trò chuyện cùng chúng tôi, em Hồ Văn Thắng, học sinh lớp 12/5, cho biết: “Ở đây, bọn em được nhà trường quan tâm chu đáo lắm. Hè rồi, mà nhà bếp vẫn nấu bữa ăn miễn phí cho học trò dân tộc nội trú chúng em. Em và các bạn chỉ việc học thôi. Nhưng mà lo lắm. Mấy mùa rẫy rồi, em xa gia đình, về đây nội trú theo con chữ, chỉ mong qua được kỳ thi này, để còn gắng học thi đỗ tiếp vào Trường cao đẳng Quảng Nam. Năm nay, thi tốt nghiệp có cả Văn, Sử, Địa, kiến thức lý thuyết nhiều nên phải chăm học”.


Hồ Văn Thắng ở lại trường nội trú để ôn thi tốt nghiệp.

Học cùng lớp với Thắng, em A Rắt Thị Dênh (nhà ở xã Rooi, huyện Đông Giang, Quảng Nam) cũng đang cùng cô bạn học BhNuoch Thị Má (nhà ở xã lăng, huyện Tây Giang, Quảng Nam) chọn một góc bàn yên tĩnh ngay sát gần cửa sổ đón ánh sáng. Dênh nói: “Đêm 11 giờ khuya mình mới đi ngủ. Sáng 4 giờ đã dậy rồi. Mình biết mà ngủ ít không tốt cho sức khỏe nhưng lo lắm, chẳng ngủ nhiều được đâu. Vừa rồi, trường tổ chức cho bọn học trò 12 mình thi thử, điểm của mình không cao lắm, vừa suýt đủ điểm thôi. Mình phải gắng mà học cho quen cái chữ nhiều hơn thôi. Mình sợ nhất là môn Anh văn đó”.



Không khí ôn thi trong phòng nội trú rộn rã hơn với nhóm bạn cùng nhau giải bài tập toán khó.

Trong căn phòng nội trú ở khu ký túc xá nữ, không khí học tập rộn rã hơn khi mấy cô học trò cùng phòng, cùng khối chụm đầu vào nhau tìm cách giải một bài tập toán khó. Lang Ngân Tiêm (nhà ở xã Chà Và, huyện Nam Giang, Quảng Nam) rời nhóm bạn, tay vẫn cầm khư khư cuốn tập, tay kia cầm chiếc quạt giấy đưa đều tay, cười lém lỉnh: “Cái quạt trần phòng mình bị “đau” nặng rồi, không chạy nữa. Trời này nắng nóng quá, phải tay cầm tập, tay cầm quạt thôi ạ”. Là Phó Bí thư của lớp 12/2 trường PT Dân tộc nội trú tỉnh, Ngân Tiêm luôn giữ học lực khá. Cô học trò huyện miền núi Nam Giang vừa vui tính, lại vừa nghiêm khắc trong vai trò “sao đỏ”, nhắc các bạn cùng phòng giữ trật tự chung để cùng nhau ôn thi tốt nghiệp PTTH cho tốt.



Những ước mơ hướng về phía núi



Đuổi theo con chữ, chịu xa nhà đi học trường nội trú dân tộc tỉnh, suốt ba năm học thời phổ thông, chỉ về nhà dịp hè và dịp Tết, Ngân Tiêm chia sẻ ước mơ giản dị mà như một hoài bão ấp ủ: “Ngân Tiêm sẽ học làm giáo viên, về lại bản làng mình, dạy chữ cho bọn trẻ nhỏ. Tiêm muốn học xong rồi lại về với núi. Dưới phố này vui nhưng mà vẫn nhớ núi lắm…”.



Trời nóng, quạt điện bị hư, Ngân Tiêm vẫn tay cầm tập, tay cầm quạt học bài. Cô bạn nuôi ước mơ trở thành cô giáo ở bản làng mình.

Còn với cậu học trò Hồ Văn Thắng, ước mơ là sẽ theo học được nghề y sĩ, trở về quê, chữa bệnh cho đồng bào. Thắng chia sẻ: “Cả xã Trà Tân hiện giờ chỉ có mỗi Thắng là học tới lớp 12 lại học trường PT Dân tộc nội trú tỉnh. Bạn cùng trang lứa lớn lên hầu như đều theo cha lên núi đốn củi, theo mẹ ra rẫy ra nương. Thắng muốn học nghề y vì đồng bào mình cần người hiểu tiếng Cơ Tu mình và biết chữa bệnh. Ở huyện núi quê mình, vẫn còn rất ít y bác sĩ trong khi nhiều bà con đau ốm mà không biết đường chữa chạy, nguy lắm”.




Bài và ảnh: Khánh Hiền